Những Câu Chuyện Bí Ẩn Trên Đỉnh Everest: Tại Sao Những Người Bỏ Mạng Sẽ Phải Nằm Tại Đó Mãi Mãi?

Đỉnh Everest là một thử thách cam go với những người đam mê leo núi. Tuy nhiên, vì khí hậu khắc nghiệt và thiếu oxy, nhiều người đã phải hy sinh trên đỉnh Everest và không thể được đưa xuống núi. Hãy khám phá những câu chuyện bí ẩn và lý do tại sao họ phải nằm tại đó mãi mãi.

Chinh phục đỉnh Everest luôn là một trong những ước mơ lớn nhất của những người đam mê leo núi trên khắp thế giới.

Tuy nhiên, đỉnh cao nhất thế giới cũng là nơi chứng kiến nhiều bi kịch và câu chuyện đáng sợ. Vậy tại sao những người bỏ mạng trên đỉnh Everest lại phải nằm tại đó mãi mãi?

Đầu tiên, chúng ta không thể không nhắc đến câu chuyện về "Green Boots".

Đây là biệt danh của một người leo núi đã hy sinh trên đỉnh Everest và được nhìn thấy từ nhiều năm trước đến nay. "Green Boots" không phải là tên thật của nạn nhân, nhưng anh ta được đặt tên như vậy vì trang phục leo núi màu xanh lá cây anh ta mặc. Người ta thường nhìn thấy anh nằm nghiêng về một bên, mặc một bộ đồ leo núi màu đỏ và quần leo núi màu xanh lam. Anh ta đã trở thành một phần của đỉnh Everest, nằm dưới cái bóng của một khối đá và được băng tuyết trắng xóa phủ lên người.

Danh tính thực sự của "Green Boots" vẫn chưa được xác định chính thức, nhưng nhiều người tin rằng anh ta là Tsewang Paljor, một nhà leo núi 26 tuổi đến từ Ấn Độ. Paljor đã hy sinh trên đỉnh Everest sau khi bị lạc khỏi nhóm của mình trong một trận bão tuyết. Anh ta đã tìm một chỗ trú ẩn dưới vách núi để tránh bão tuyết và nghỉ ngơi, nhưng không bao giờ tỉnh dậy. Vì môi trường khắc nghiệt và nhiệt độ cực lạnh trên đỉnh Everest, xác của Paljor vẫn được bảo quản rất tốt suốt hơn 20 năm qua.

Tuy nhiên, việc đưa "Green Boots" hoặc bất kỳ người nào khác xuống núi là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn và đáng tốn kém. Để thực hiện điều này, cần thành lập một đội cứu hộ leo núi chuyên nghiệp và sử dụng thiết bị đặc biệt để vận chuyển xác của họ. Tuy nhiên, việc này đòi hỏi một số tiền rất lớn và không phải ai cũng sẵn lòng chịu chi cho việc này.

Ngoài ra, việc leo núi Everest cũng là một hoạt động đắt đỏ. Giấy phép leo núi Everest có giá từ 11.000 USD đối với người nước ngoài và 75.000 Rupee đối với người Nepal. Ngoài ra, những người leo núi còn phải trả chi phí từ 50.000 - 90.000 USD để leo lên đỉnh Everest. Một hướng dẫn viên leo núi có thể kiếm được tới 12.000 USD trong mùa leo núi kéo dài 45 ngày trong một năm. Với những chi phí cao như vậy, việc đưa xác của những người hy sinh xuống núi trở nên khó khăn và không thực tế với những gia đình bình thường.

Câu chuyện về "Green Boots" chỉ là một trong số những câu chuyện đáng sợ trên đỉnh Everest. Còn có "Người đẹp ngủ" và "Rester", hai người leo núi khác đã hy sinh trên đỉnh này. "Người đẹp ngủ" là Francys Distefano-Arsentiev, một vận động viên leo núi người Mỹ. Cô đã mất khả năng di chuyển trong quá trình leo xuống và đã ngủ yên trên đỉnh Everest mãi mãi. "Rester" là người Anh có tên thật là Sharp, người đã chết vì thiếu oxy khi còn cách đỉnh núi chỉ 300 mét.

Nhìn chung, việc đưa những người bỏ mạng trên đỉnh Everest xuống núi là một nhiệm vụ khó khăn và tốn kém. Môi trường khắc nghiệt và chi phí cao là những rào cản lớn. Vì vậy, những người hy sinh trên đỉnh Everest sẽ phải nằm tại đó mãi mãi, trở thành một phần của lịch sử và những câu chuyện đáng nhớ trên ngọn núi cao nhất thế giới.

[question] Vì sao việc đưa thi thể của những người thiệt mạng trên đỉnh Everest xuống núi là không thể?,Chi phí leo núi Everest là bao nhiêu?